
Vốn chẳng thích truyện Trung Quốc. Phải 6,7 năm không
đọc. Vô tình nghe mọi người nói nhiều về truyện của Đường Thất Công Tử nên ham
hố đọc vui. Ngốn hết “Tam sinh tam thế, thập lý hoa đào” trong chưa đầy hai
ngày. Rồi chuyển sang đọc ebook “Hoa Tư Dẫn”.
Đọc xong có chút choáng ngợp.
Đọc xong “Hoa Tư Dẫn” thấy ấn tượng bởi cách dẫn truyện
vào mỗi câu chuyện một khác. Mỗi chuyện tình lại một nhẽ.
Lúc đầu đọc giới thiệu về “Hoa Tư Dẫn” thấy hơi chán
ngán, nhưng thấy nhiều người khen mới quyết đọc xem. Hóa ra hấp dẫn như lời
đồn.
Trong “Hoa Tư Dẫn” bị ấn tượng bởi cặp đôi đầu tiên, Tử
Ngưng và Thẩm Ngạn. Không khỏi bồi hồi khi nghe chuyện nàng phi qua sa mạc, lật
hơn 2.000 xác chết để tìm người yêu. Nhưng vì ông trời ngủ gật mà để Thẩm Ngạn
khi tỉnh dậy lại nhận lầm người cứu mình là cô gái câm.
Mối tình Oanh Ca và Dung Viên thì ấn tượng cảnh cả hai
tới sòng bạc. Chàng từ chối lấy vợ ra cược với một tay chơi chuyên nghiệp. Chàng
không coi nàng như món đồ, một cây đao như người cháu Dung Tầm. Chàng biết nàng
từng là sát thủ, nàng luôn muốn thừa cơ chạy trốn. Và chàng đã tặng nàng cơ hội
chạy thoát khỏi tay mình.
Dung Viên đưa bảo kiếm cho Oanh Ca đi đổi bạc, chàng thừa
biết mình đang tạo một con đường tốt cho nàng chạy trốn, khỏi lầu son gác tía,
về với tự do mà nàng đã đánh mất thủa 16.
Khi thấy ông chủ sòng bạc dâng bạc trả mình, Dung Viên
thầm nghĩ cuối cùng nàng cũng ra đi. Ván bạc chưa chơi cũng chẳng cần chơi nữa,
10.000 thầu bạc bỏ mất cũng thôi. Nó coi như trả cho ván cược mà chàng đánh với
lòng mình, rằng nàng đi hay ở, cột cuộc đời mình với chàng hay tự do sống đời
lãng khách.
Chàng thua, mặt không biến sắc, như thể chưa từng tới
sòng bạc, chưa từng mất bạc, chưa từng mất tình. Cứ chỉ ngẩn ngơ. Để rồi sững sờ
khi biết nàng không đi mất, mà chỉ lẩn khuất ở tầng 2 xem canh bạc. Nàng đã chọn
ở lại vì nàng biết mình được yêu, chứ không phải bị lợi dụng như đã
từng.
Nói chung chuyện tình của Công Tử Phỉ và Khanh Tửu Tửu
không làm mình ấn tượng nhiều. Chuyện tình giữa Mộ Dung An và Tô Hoành tuy chỉ
là một đoạn ngắn nhưng mình lại thấy đoạn kết của họ viên mãn.
Xuyên suốt các cuộc tình, các đoạn mộng là chuyện tình
giữa Mộ Ngôn và Quân Phất. Nó không có xuất xứ kiểu như “có nhân có quả” như
“Tam sinh tam thế” nhưng cũng không đến nỗi quá bi lụy.
Thực sự thì Mộ Ngôn và Quân Phất có thêm 15 năm cũng là
may. Dẫu sao họ cũng không đến nỗi bi thương như Tử Ngưng chờ đợi tình cảm vô
phương nơi Thẩm Ngạn, bị dằn vặt như Công Tử Phỉ, hay như Tô Hoành khốn khổ một
đời nhìn về tình cũ.
Đoạn kết của “Hoa Tư Dẫn” khiến mình nhớ đến Dương Quá và
Cô cô trong “Thần điêu hiệp lữ” khi Dương Quá về uống rượu rồi nhảy xuống vách
núi, chết theo Cô cô sau khi chàng đã thành danh trong giang hồ. Nhưng rồi cả
Dương Quá và cô cô đều không chết. Còn Mộ Ngôn và Quân Phất đều chết. Nhưng có
ai trên đời này là không chết đâu?
Nếu như Bạch Thiển Thiển sống hàng vạn năm, Dạ Hoa phải
chết chả biết bao giờ tương sinh thì mới là đau khổ. Đau khổ tới hàng trăm, hàng
vạn năm. Người chết rồi còn níu hi vọng mong manh gặp nơi âm cảnh. Nhưng thần
chết rồi biết níu vào điều gì đây? Thế giới hỗn mang, đều hóa cát bụi rồi liệu
có còn nhận ra nhau?
Còn Mộ Ngôn và Quân Phất
dù sao họ cũng đã chia nhau mạng sống, người này đi trước người kia 7 năm thì cứ
cho là họ sẽ gặp lại nhau ở một cõi nào đó sau hồng trần này đi.
Dù là truyện viết thiên về tình yêu, nhưng “Hoa Tư Dẫn”
cũng có nhiều điều hay ho. Công nhận Đường Thất Công Tử có nhiều chiêm nghiệm
hay, cũng như ý tưởng phong phú, dẫn truyện cũng thú vị.
Ai trong đời chẳng có mộng. Hoa Tư Dẫn là để đi vào mộng
nhưng với mỗi người một kiểu. Nếu như Tử Ngưng quyết ở lại trong mộng đẹp, dù
người chồng đã chết thì Oanh Ca lại thoát ra khỏi mộng.
Nó giống như cách ứng phó của mỗi người với
khó khăn trong cuộc đời. Tử Ngưng thà chấp nhận cô quả trong mộng nhưng được
chồng yêu còn hơn chấp nhận đời thực người mình yêu lại lạnh nhạt với
cô.
Trốn vào trong mộng, nương nhờ mộng cảnh cũng là cái khổ.
Tử Ngưng trốn chạy hiện thực để rồi không biết rằng cuối cùng Thẩm Ngạn cũng vỡ
lẽ, nhưng cô đã chết rồi. Ai dám bảo chạy trốn với đối mặt, kết cục nào tốt
hơn?
Trong “Hoa Tư Dẫn” có lắm nỗi bi lụy, tình yêu nào cũng
có những đau khổ, bởi vì thế mà người ta nương vào các giấc mộng. Nhưng chẳng
hiểu sao mình vẫn cảm thấy một trong hai khung cảnh xót xa nhất là chuyện tình
của Tử Ngưng – Thẩm Ngạn và khi Mộ Ngôn đánh đàn suốt một ngày dài tại động mà
Quân Phất trốn.
Người máu lạnh nhất trong “Hoa Tư Dẫn” phải là Khanh Tửu
Tửu, không phải sát thủ Oanh Ca. cho đến phút chót, mình vẫn thấy chuyện tình
Công Tử Phỉ - Khanh Tửu Tửu chưa khiến mình “thấm”. Cảm thấy là chuyện tình
“gợn” nhất trong “Hoa Tư Dẫn”. Nó là một trong 3 truyện tình giữa ma với người:
Mộ Ngôn – Quân Phất, Mộ Dung An – Tô Hoành, Khanh Tửu Tửu – Công Tử
Phỉ.
Và dù Quân sư phụ có không thích đi chăng nữa, mình vẫn
thấy mối tình giữa Mộ Dung An và Tô Hoành không đến nỗi đáng căm giận quá. Hóa
ra đó cũng là Hoa Tư Mộng đẹp nhất vì Tô Hoành sắp chết lại được lợi vì được ra
đi trong mộng đẹp. Chẳng hiểu sao khi nghĩ về chuyện tình của 2 người này, mình
cứ nghĩ tới câu “Nhất thế trường an” (Trọn đời bình an) mà cả hai treo trước cửa
nhà khi họ sống với nhau lúc Tô Hoành chưa xuống núi làm Thế tử.
Cũng vì câu “Nhất thế trường an” này, mà khi biết Tô
Hoành chọn ở trong mộng, chọn Mộ Dung An thay vì vương vị, mình đã nghĩ rằng họ
sẽ hạnh phúc, trọn đời bình an. Chính vì thế mà không nghĩ tới cái chết hóa ngàn
bươm bướm đỏ ở trận địa của Mộ Dung An hay sự già nua, mệt mỏi luyến ái tình cũ
vì trót chọn vương vị của Tô Hoành trong đời thực.
Còn những giấc mộng còn lại, ai nấy đều chứa chan đau
khổ.
Tử Ngưng chết rồi, Thẩm Ngạn ôm bình tro của nàng chết
nơi chiến trường. Chàng tưởng thắng trận đến nơi, cuối cùng lại để cho đối
phương giết chết mình, bại trận làm bao người khổ theo.
Cẩm Tước lấy được Dung Tầm, được chàng yêu nhưng rồi lại
giết chàng trong mộng vì nàng không thể nhẫn tâm làm điều đó trong thực tế. Hạ
sát chồng, tự sát trong mộng cuối cùng lại là cách nàng chọn vĩnh biệt cuộc
đời.
Nhưng nếu sống có lẽ Cẩm Tước sẽ còn đau khổ hơn khi biết
giữa mình và chị gái, Dung Tấm hóa ra yêu chị mình. Nàng chỉ là một cái bóng e
lệ, dịu dàng, giam cầm hình ảnh Oanh Ca trong đó.
Còn Dung Tầm, cuối cùng chàng cũng có ngai vị nhưng trái
tim héo úa. Chàng để vợ mình chết để chọn Oanh Ca. Rồi Oanh Ca cũng bỏ chàng để
chết bên Dung Viên. Ngay từ đầu chàng đã nhầm lẫn. Chàng không cho phép mình yêu
sát thủ số 1 của mình, để rồi nghĩ rằng mình yêu Cẩm Tước. Đến khi mất báu vật
trong tay mới biết mình yêu ai hơn.
Dung Tầm, cuối cùng sao chàng lại thua Dung Viên? Vì
chàng biến một cô gái đơn thuần thành sát thủ, giết người đến độ chàng thấy quá
lạnh lùng. Còn Dung Viên, đã gỡ lớp vỏ bọc tanh mùi máu của sát thủ để Oanh Ca
về làm một cô gái vô ưu vô tư. Đến lúc ấy, Dung Tầm nhận ra trái tim của mình
cũng đã muộn quá rồi. Cuối cùng, chàng là người duy nhất sống sót trong chuyện
tình lằng nhằng ấy, và cũng là người không hạnh phúc nhất khi nhìn người khác bỏ
mình mà đi.
Oanh Ca, nàng chọn cách chết cùng Dung Viên trong lăng mộ
sau khi biết sự thật về chàng trước lúc lâm chung. Nàng là người nghĩa khí, cuối
cùng tự chọn cho mình một kết thúc, muốn được cứu em gái, đổi sinh mạng chứ
không muốn trong giấc mộng viên mãn được người khác dệt nên. Nhưng rốt cục nàng
cũng không được lựa chọn khi Dung Tầm quyết cứu Oanh Ca thay vì Cẩm Tước. Nhưng
nếu Cẩm Tước sống dậy cũng sẽ không hạnh phúc khi biết trái tim Dung Tầm đổi chủ
ra sao.
Công Tử Phỉ và Khanh Tửu Tửu mỗi người đều quên đi một
giai đoạn trong cuộc đời của mình. Chuyện tình của họ luôn có câu hỏi treo lửng
lơ: “Tôi tồn tại vì điều gì?”. Lừa gạt, dã tâm, cuối cùng là bi đát.
Khanh Tửu Tửu chết để bảo vệ Công Tử Phỉ, còn chàng sau
khi uống thuốc nhớ lại chuyện xưa thì lại sống trong ảo mộng nhớ thương. Ảo mộng
này không phải do Quân Phất dệt nên, nên nó làm người ta ngây dại.
Mộ Ngôn cuối cùng là người tỉnh nhất. Vì chàng kiên tâm
nên đi ra khỏi giấc mộng. Và chỉ có thể nói chuyện tình giữa chàng và Quân Phất
là duyên phận thôi.
Có phải ai cũng chịu cưới một cô dâu đã tắt
thở?
Lập hậu là một tấm bài vị?
Chia 15 năm tuổi của mình cho một ai khác?
Mộ Ngôn là người giỏi tính toán nhưng rốt lại cũng không
tính toán nổi với ông trời.
Giống như chuyện chẳng có ai hoàn mỹ, Mộ Ngôn có điểm yếu
Quân Phất. Cũng giống Dương Quá có cánh tay cụt thôi.
Mình đã tiếc rất nhiều về cánh tay cụt của Dương Quá, nếu
không chàng đã là người thập mỹ thập toàn rồi. Haizzzzz.
Nói đi nói lại cũng chỉ là truyện ảo mộng thôi. Nó vốn ảo
mộng, sinh ra từ tâm tưởng của người viết nên chẳng có gì là thực để mà so
sánh.
Nhưng dẫu sao xây dựng được một thế giới ảo mà khiến người ta chìm đắm trong đó, muốn thở trong đó, nhìn nhân vật và quan điểm trong đó mà suy ngẫm, muốn được luận bàn, nói về nó… thực là một thành công của tác giả. Ít ra còn muốn nói về câu truyện trong ấy, còn nghĩ đến và vương vấn cũng có nghĩa là dư vị đậm sâu.
Nhưng dẫu sao xây dựng được một thế giới ảo mà khiến người ta chìm đắm trong đó, muốn thở trong đó, nhìn nhân vật và quan điểm trong đó mà suy ngẫm, muốn được luận bàn, nói về nó… thực là một thành công của tác giả. Ít ra còn muốn nói về câu truyện trong ấy, còn nghĩ đến và vương vấn cũng có nghĩa là dư vị đậm sâu.
Ây dà, viết truyện được như thế khó lắm
đấyyyyyy.
Phải đi ngủ và ngẫm nghĩ về chuyện này thôi.
Mà rốt lại mình cũng chỉ mong mấy chữ: “Nhất thế trường an” thôi.
Những người tìm mộng đẹp chẳng phải cũng thế
sao?
27.01.2013
An Thụy
0 nhận xét:
Đăng nhận xét