
[♥♥♥]
Sở
hữu chiều cao đáng mơ ước của một người mẫu nam, sự thu hút khó cưỡng tỏa ra từ
vẻ ngoài điển trai dễ khiến các cô gái xây xẩm mặt mày chỉ sau một ánh nhìn cùng
vẻ ngoài thờ ơ ngạo mạn, Nhật Minh thực sự hợp với sàn diễn catwalk, màn ảnh nhỏ
hay sân khấu biểu diễn hơn là đứng đằng sau máy ảnh. Nhưng thay vì tiến thân
bằng ngoại hình, anh thích vai trò nhiếp ảnh gia mà mình lựa chọn. Trẻ tuổi, tài
năng, nổi tiếng và có sức hút – Nhật Minh thực sự khiến người khác phải ghen tị
với những gì anh đang có, nhưng chính anh lại cảm thấy không hài lòng với bản
thân. Anh ghét vết sẹo ở gần thái dương, ghét cơn ác mộng kinh hoàng năm 7 tuổi,
ghét tuổi ấu thơ bị đem ra làm trò cười, ghét những đám rắc rối thường hay vướng
phải… và tất cả đều liên quan tới khả năng dị thường có 1-0-2 của anh: nhìn thấy
những linh hồn.
Giữa
lúc đang chán nản với khả năng rắc rối của mình, Minh vô tình gặp lại Chi Anh -
mối tình đầu sau 9 năm xa cách. Cô đang rơi xuống đáy của tuyệt vọng và sẵn sàng
chìm nghỉm bất cứ lúc nào. Quyết không để Chi Anh lại biến mất thêm một lần nữa,
Minh cố gắng kéo cô về phía mình. Anh cũng nhanh chóng phát hiện ra: lởn vởn bên
cô còn có một linh hồn phức tạp và thích gây chuyện…
Trong
nỗ lực hàn gắn với mối tình đầu dang dở, Minh vô tình tìm ra những mảnh ghép
quan trọng của quá khứ, làm sáng tỏ những điều mù mờ khiến anh vật vã tìm lời
giải suốt một thời gian dài...
Khi
bức tranh sự thật hiện ra hoàn thiện cũng là lúc thời gian chỉ còn đếm bằng
ngày, bằng giờ, bằng phút… và bằng cả niềm tin.
Hàn Vĩ Nguyên/Rei Vince
Sau đợt đi BKK về, lười một vài hôm, rồi sau đó rất chăm chỉ viết. Phải công nhận là chăm viết tự nhiên khiến bản thân chỉ muốn viết hoài, viết hoài.Dạo này hay lên tòa soạn nên phải đi ngủ sớm => viết buổi tối được rất ít. Đầu tuần còn khá busy nên thường phải bỏ bẵng mấy ngày không thể viết được. Khoảng thời gian trống làm đứt mạch cảm xúc, dù hễ cứ rảnh một chút là lại nghĩ tiếp, nghĩ tiếp về truyện :). Hầu như chỉ còn thời gian viết vào dịp gần cuối tuần. Và bỗng nhận ra, có thể viết được là một hạnh phúc. Hạnh phúc ngập tràn luôn í. Hạnh phúc hệt như khi nghêu ngao hát những bài hát mình thích.
_______________________________________
Sau đợt đi BKK về, lười một vài hôm, rồi sau đó rất chăm chỉ viết. Phải công nhận là chăm viết tự nhiên khiến bản thân chỉ muốn viết hoài, viết hoài.Dạo này hay lên tòa soạn nên phải đi ngủ sớm => viết buổi tối được rất ít. Đầu tuần còn khá busy nên thường phải bỏ bẵng mấy ngày không thể viết được. Khoảng thời gian trống làm đứt mạch cảm xúc, dù hễ cứ rảnh một chút là lại nghĩ tiếp, nghĩ tiếp về truyện :). Hầu như chỉ còn thời gian viết vào dịp gần cuối tuần. Và bỗng nhận ra, có thể viết được là một hạnh phúc. Hạnh phúc ngập tràn luôn í. Hạnh phúc hệt như khi nghêu ngao hát những bài hát mình thích.
Hát bằng đắm say và viết trong ngập tràn hành phúc =)).
Đời tuyệt thế còn gi!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét