
Cuối cùng thì Hà Nội cũng vào Thu. Cảm nhận Thu của người
Bắc rõ rệt nhất khi những cơn gió đầu mùa tràn về. Gió len lỏi vào từng hang
cùng ngõ hẻm, kéo sập những cánh cửa hững hờ, thổi tung lớp áo mong manh của
những ai đểnh đoảng quên khuấy chiều nay trở gió, hất những chiếc lá vàng giòn
rụm mải xoay xoay theo vũ điệu của riêng mình trước khi hạ cánh êm ru trên mặt
đường trải nhựa.
Ngày đầu tiên gió mùa về bao giờ cũng đặc biệt, giống y
như ngày đầu tiên ở đâu đó có tuyết rơi. Người ta đón gió mùa như đón một món
quà bất ngờ của Trời Đất bằng những niềm sung sướng khôn tả hơn là than phiền về
cơn rùng mình của thời tiết. Trong một ngày sang Thu, khó ai có thể cố níu lấy
bàn giấy, mải miết với công việc thường nhật như mọi khi. Những cơn gió đầu mùa
với những khối lạnh ăm ắp chạy đuổi nhau ùa về nhắc người ta về những manh áo
ấm, về lời quan tâm dành cho
một ai đó mình thương yêu, về những người yếu thế co ro nơi lề đường, về bữa cơm
sum họp đầm ấm, về một mùa lá rụng nữa lại đang đến, về những thời khắc đang qua
và cả những hồi ức đã trôi xa mãi…
>>> Rốt lại thì title với nội dung vẫn chưa liên
quan tới nhau lắm. Tuy mình muốn viết tiếp nhưng đang hơi phân tâm =.=. Dạo này
title với nội dung nhiều khi không liên quan lắm. Biết làm sao đây =.=
***
Hà Nội bỗng dưng trở gió đúng đợt mình mới ốm dậy. Lâu
lắm mới biết vị ốm. Ốm tí thôi, cũng chả nặng cho lắm nhưng những cơn ho mãi
không dứt làm mình có chút buồn phiền tí ti.
Mấy hôm trước phiền vì thời tiết nắng đẹp là thế mà mình
lại dặt dẹo, đến hôm nay thì buồn vì gió đầu mùa ùa về mà mình lại đau họng nên
chả được ăn kem. Buồn ơi là buồn, buồn như con chuồn chuồn í.
Giờ này tuần sau là mình đang ở BKK
rồi J.
Du lịch với papa và mama, bạn Ryuk ngu ngu thì phải ở nhà vì mới nhập trường,
haizzzz. Trở lại BKK sau 2 năm có chút xốn xang, nhất là lần này làm hướng dẫn
viên du lịch cho papa và mama =.=.
Tối qua, lởn vởn trong webtretho, vô tình bắt gặp tâm sự
của một chị 27 tuổi tìm người travel BKK cùng, thế là tự nhiên viết thêm được
nửa đầu 1 chương trong “In The Enchanted Garden”. Dù cháu nó tên khai sinh là
“Những mảnh hồn đi lạc” nhưng mình vẫn ưng tên “In The Enchanted Garden” hơn,
hehe.
Hơn 1 tháng kể từ khi bắt đầu viết, mọi việc càng lúc
càng trở nên gian khó hơn. Hix, riêng chương I viết đi viết lại hơn 4 lần mới
tạm khiến mình thỏa mãn mới thấy là con đường văn chương còn xa, haizzz. Mà mình
cũng lười nữa, haizzz.
Nhiều khi muốn lười cũng không dám lười vì sợ ý tưởng
trôi lắm. Ngày xưa hay bị thế, suốt một thời gian dài không thể viết được gì vì
mỗi lần nghĩ ra ý tượng lại tự bảo với mình là: “Thôi để lúc rảnh viêt”. Thôi,
thế là hỏng! Căn bản truyện ngoài ý tưởng thì còn cần cảm xúc nữa. Nhiều khi cảm
xúc quan trọng hơn cả ý tưởng. Mình sợ viết ra những gì mục rỗng và vô
hồn.
À, hôm nay gió mùa mình nghe album “Hy” của Tăng Nhật
Tuệ. Có 2 bài mình thấy hay hay. Thực sự là hôm nay ý muốn được học nhạc và làm
nhạc sĩ lại nổi lên. Ôi, giá như mình biết chơi nhạc thì hay biết mấy, cả biết
sáng tác nữa.
http://nhacso.net/nghe-album/hy-acoustic.WllRWkRd.html
0 nhận xét:
Đăng nhận xét