
Lâu lắm rồi mới xem được phim hay như “Bridal Mask”/”Gaksital” (Mặt nạ cô dâu). Phim về chiến tranh vốn không phải gout của mình. Nhưng thực sự “Bridal Mask” quá hay. Bắt đầu từ những vụ trả thù mang tính cá nhân để rồi phát triển thành cuộc tranh đấu giữa cái thiện và cái ác, tiến triển bước nữa thành mâu thuẫn giữa các tầng lớp, giữa người bị áp bức và kẻ áp bức với cao trào là những cuộc đấu tranh nhân dân chống lại Đế quốc Nhật trong bối cảnh những năm 1930-1945.
Sau bộ phim này chắc mình thành fan ruột của anh Joo Won
mất thôi. Lần đầu tiên xem phim của Joo Won đóng là trong “Vua bánh mì Kim Tak
Goo”, Joo Won đóng vai Goo Ma Jun cực kì đáng ghét. Ngay cả lúc Goo Ma Jun đáng
thương nhất thì mình cũng khó lòng ưa được, đơn giản vì nhìn bản mặt đã mất cảm
tình.
Khuôn mặt bạn
Joo Won lúc làm dân chơi Lee Kang To trông rất đểu
Cơ mà đến “Bridal Mask” thì đổ rầm rầm, dù là trước
Gaksitak, Lee Kang To, Sato Hiroshi hay Joo Won. Thực sự là vai diễn của Joo Won
quá ấn tượng. Cũng một phần vì mê mẩn anh Lee Kang To một cách quá đáng rồi nên
trông anh Joo Won dễ thương và… đẹp trai hơn. (Dù vẫn phải công nhận là anh ấy
đội mặt nạ lên thì trông vẫn rất ngố, chả đẹp zai bằng ông anh, hehe).
Thực sự Joo Won đang ngày một lột xác, nhất là trong cách
biểu đạt khuôn mặt, sắc thái biểu cảm khi giận dữ, khi căm hận, khi yêu thương,
khi lừa phỉnh… mỗi lúc một vẻ, cứ như đang mang nhiều chiếc mặt nạ vậy. Thực sự
rất ấn tượng.
Lee Kang San
lúc phát điên vì anh trai Shunji giết mẹ mình
Công nhận kịch bản của “Bridal Mask” cũng rất hay, khắc
họa nhân vật Gaksital rõ nét qua những hỉ nộ ái ố. Nghe nói drama này dựng từ
truyện comic giống “City Hunter” và “Iljimae”. Thật may là kịch bản hấp dẫn và
có một cái kết dễ hình dung hơn cả 2 bộ phim trên.
“Bridal Mask” tuy nhiều tình tiết nhưng không khiến người
ta bị ngấy và đứt đoạn cảm xúc như “Faith” mà mình đang xem. Ít ra là trong 28
tập mình không cảm thấy muốn tắt bất kì tập nào vì chán ngán với cảnh lê
thê. Tiết tấu nhanh dần đều
và càng lúc càng hồi hộp khiến “Bridal Mask” chiếm được 1 chỗ trong tim mình,
giống như “Word Within”, “Scent of a woman” dù 3 phim này thuộc thể loại khác
nhau.
Ngoài Joo Won, mình cũng thực sự bất ngờ trước vai diễn
Kimura Shunji của Park Ki-woong.
Rất bất ngờ luôn. Vì ở những tập đầu, Park Ki Woong diễn vai theo đúng kiểu mình
biết về anh ta qua 1 vai diễn trước đây trong phim “Musical”: kiểu vai luôn vui
vẻ, hay cười, nhẹ nhàng với phụ nữ như hoa và đầy lãng mạn. Thế nhưng càng về
sau vai Shunji càng có những đột phá. Sự đột phá kinh khủng chẳng kém gì vai Lee
Kang To. Thậm chí sự biến đổi của Shunji còn được mình đánh giá là chóng mặt hơn
cả Lee Kang To. Chắc có lẽ bởi mặt của Joo Won trông cứ đểu đểu nên thế.
Shunji lúc đầu
hiền lành, chất phác
Nhưng rồi lại trở
thành kẻ mất hết nhân tính chỉ để bảo vệ gia đình
“Bridal Mask” là một chặng đường dài mà mình ban đầu cũng
không quá kì vọng nhưng sau đó bị cuốn vào hành trình tiếp nối của 2 anh em
Gaksital. Phải thừa nhận là drama này đã lồng ghép khá nhiều thông điệp. Về mặt
nội dung lẫn ý nghĩa mình đều đánh giá cao.

Anh em Lee Kang To - Lee Kang San
♥ Mình thích Gaksital đời F1 tức là anh trai Lee Kang San
của Lee Kang To. Khi Lee Kang San chết, mình đã không thể tin nổi. Vì mình không
nghĩ rằng Lee Kang To có thể trở thành một Gaksital được. Lúc đấy mình đã thấy
rất phí hoài cho Lee Kang San.
Nhưng sau đã mình đã rất bất ngờ với đời Gaksital F2 của Kang To. Bởi đời F2 đã thoát khỏi mối thù gia đình, đứng bên phía Thiện và Ác để làm những điều lớn lao hơn. So với F1, F2 không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn lý trí và liều lĩnh hơn khi nén tình cảm để trả thù sau, hay không màng nguy hiểm xông tới xử hội người Nhật dù biết có lắm bẫy chờ mình.
Nếu có điểm gì đó khiến mình thấy chưa ổn lắm thì có lẽ là cảm thấy đoạn chuyển giao giữa 2 đời Gaksital. Mình chưa thực sự nắm được tâm trạng của Lee Kang To khi nhận trọng trách làm Gaksital giúp đời. Vì thực ra cậu ta hoàn toàn có thể bỏ mặt nạ xuống sau khi giết con trai cả của Kimura Taro.
Nhưng sau đã mình đã rất bất ngờ với đời Gaksital F2 của Kang To. Bởi đời F2 đã thoát khỏi mối thù gia đình, đứng bên phía Thiện và Ác để làm những điều lớn lao hơn. So với F1, F2 không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn lý trí và liều lĩnh hơn khi nén tình cảm để trả thù sau, hay không màng nguy hiểm xông tới xử hội người Nhật dù biết có lắm bẫy chờ mình.
Nếu có điểm gì đó khiến mình thấy chưa ổn lắm thì có lẽ là cảm thấy đoạn chuyển giao giữa 2 đời Gaksital. Mình chưa thực sự nắm được tâm trạng của Lee Kang To khi nhận trọng trách làm Gaksital giúp đời. Vì thực ra cậu ta hoàn toàn có thể bỏ mặt nạ xuống sau khi giết con trai cả của Kimura Taro.
Nhưng cái chết khiến mình cảm thấy khó chấp nhận nhất
(mặc dù nó cực kì hợp lý) là của Boon Yi. Hix, em ý chết ngay trong lễ cưới với
Lee Kang To vì lao ra đỡ đạn cho người yêu. Thực sự là khi em ý qua đời trong
vòng tay của Kang To mình đã hi vọng là em ý chỉ bị ngất đi. Bởi mình mong có
phép màu nhiệm dành cho Kang To khi mà anh ấy đã phải chịu nhiều mất mát: mất đi
bố, mẹ, anh trai, người bạn thân nhất và giờ là đến người mình yêu
nhất.
Dù mình tiếc là thế thì biên kịch vẫn cho Boon Yi chết để
làm nổi bật vai trò và ý chí của Lee Kang To, để thấy rằng anh có thể vượt qua
mất mát cá nhân để tiếp tục vai trò Gaksital lãnh đạo nhân dân chống kẻ thù dân
tộc. Và nếu Boon Yi không chết thì chắc chắn Shunji vẫn sẽ còn điên cuồng hành
động để chiếm đoạt lại người mình yêu từ tay bạn thân nhất.
Boon Yi chết
ngay ngày cưới mới đau chứ =.=
♥ Một trong những cảnh mình ấn tượng nhất trong “Bridal
Mask” chính là khi Shunji cứu Lee Kang To khỏi bị người dân ở chợ đánh. Anh chở
Kang To về trên cánh đồng đầy hoa vàng, và rồi anh khóc. Khóc vì anh trai bị
Gaksital đánh chết. Shunji đồng cảm với Kang To vì mẹ và anh trai của Kang To
cũng bị người ta giết chết. Khi đó Kang To ngồi sau xe Shunji, gục đầu vào lưng
bạn mà khóc, hẳn những giọt nước mắt đó là sự oán hận với chính bản thân, đau
xót vì sự thật về gia đình mới được phơi bày.



Cả hai cùng
khóc trên cánh đồng đầy hoa. Cánh đồng bình lặng mà lòng người nổi sóng. Nếu có
một Lee Kang To hay một Shunji thật thì hẳn họ sẽ mãi day dứt ở khoảnh khắc này,
khi tình bạn bắt đầu rẽ hướng
Cảnh hai chàng trai cùng khóc khiến mình cực kì ấn tượng.
Khi đó họ khóc vì nỗi niềm riêng của mình, khóc vì người thân, khóc vì bất lực
đã không thể cứu những người thân yêu ngay trước mắt. Đó cũng là lần cuối cùng
sợi dây tình bạn giữa cả hai kết nối trước đứt phựt vì mối oan gia tương báo
giữa hai gia đình.
Mối lương duyên oan trái đã chia cắt hai người bạn thân thành 2 người ở hai phe:
> Bố Shunji giết bố Kang To
> anh trai Kang To trả thù cho bố thì anh trai Shunji lại giết mẹ của Kang To
> anh trai Kang To đi trả thù anh trai của Shunji thì lại bị chính em trai mình Lee Kang To bắn chết do không hề nghĩ tội phạm số 1 mà mình đang truy đuổi là ông anh trai giả ngây giả ngô của mình.
> Lee Kang To lại đeo mặt nạ của anh trai Lee Kang San để xông vào sở cảnh sát giết anh trai của Shunji
> Shunji nhìn thấy kẻ đeo mặt nạ giết anh trai nên đã thề sống thề chết sẽ giết gã mà không biết rằng đó lại là người bạn thân mà mình quý trọng hơn cả anh ruột.
Đúng là oan gia ngõ hẹp!
Mối lương duyên oan trái đã chia cắt hai người bạn thân thành 2 người ở hai phe:
> Bố Shunji giết bố Kang To
> anh trai Kang To trả thù cho bố thì anh trai Shunji lại giết mẹ của Kang To
> anh trai Kang To đi trả thù anh trai của Shunji thì lại bị chính em trai mình Lee Kang To bắn chết do không hề nghĩ tội phạm số 1 mà mình đang truy đuổi là ông anh trai giả ngây giả ngô của mình.
> Lee Kang To lại đeo mặt nạ của anh trai Lee Kang San để xông vào sở cảnh sát giết anh trai của Shunji
> Shunji nhìn thấy kẻ đeo mặt nạ giết anh trai nên đã thề sống thề chết sẽ giết gã mà không biết rằng đó lại là người bạn thân mà mình quý trọng hơn cả anh ruột.
♥ Mình cũng rất thích cảnh anh em Lee Kang San – Lee Kang
To đùa nghịch với nhau. Là ông anh trai miệt mài học tập, là cậu em trai đi kéo
xe thuê để lấy tiền cho anh. Khi thấy giày của anh hỏng, em trai còn kẹp giày
vào nách để đôi giày được phẳng và nhất quyết muốn mua giày cho anh chứ không
chịu mua giày cho mình.

Lee Kang To
thực ra chỉ là một đứa trẻ ngốc, một Thiếu gia thất thế nhưng phải tự cứng cáp
lên để bảo vệ gia đình bằng cách chạy theo quyền lực. Rốt cục anh cũng như Rie
bỗng chốc nhận ra mình chỉ là kẻ chạy đuổi theo một cái bóng mà không sao có thể
chạm lấy. Quyền lực thì chẳng thấy đâu nhưng lương tâm thì bị bán đứt. Và thật
may là cả hai đã kịp quay đầu...
Mình thích cảnh Kang To kéo xe chở Shunji đi học, Shunji
để lại đồ ăn cho Kang To trên xe và cười thân thiện “Cậu ăn đi”. Trong khi cậu
chàng Kang To nghèo khổ, trông cực ngốc, cảm động trước tấm chân tình của người
bạn Nhật.
Thích cảnh Shunji chở bó hoa, đạp xe đạp đi tìm Oh Mok
Dan để hẹn hò trong khi Kang To khi ấy truy tìm Mok Dan khắp ngõ ngách. Từng
suýt rụng tim khi Kang To mò tới nhà Shunji khi Mok Dan ở đấy, may mà nàng thoát
trong gang tấc khi chui vào tủ quần áo và nửa kín nửa hở làm ra vẻ người yêu của
Shunji với tấm lưng trần khêu khích =.=.
Nhưng đau tim khi đó bao nhiêu thì lại thương KangTo khi
phát hiện Oh Mok Dan chính là Boon Yi, chính là cô gái ngồi trong tủ quần áo hôm
nào.
Shunji là kẻ
đáng thương nhất. Ngỡ tưởng chạy ra khỏi cái bóng của quyền lực nhưng rồi lại bị
chi phối, biến anh từ một thầy giáo nhân từ thành một con quỷ xảo quyệt và không
từ thủ đoạn
♥ Đôi khi mình không hiểu Shunji nghĩ gì. Nhưng mình cảm
nhận được nỗi đau của Shunji khi Oh Mok Dan chết. Với Kang To, Oh Mok Dan là
Boon Yi – người bạn thời thơ ấu, với Shunji thì cô ấy là Esther vị tha và nhân
hậu ngày bé, người đã giúp phần Thiện của cậu ấy lớn lên.
Cảnh Shunji nói chuyện với Ueno Rie về cái chết của Mok
Dan khiến mình cảm thấy thương cho anh ta. Mặc dù bắn nhầm Mok Dan nhưng Shunji
vẫn cho rằng người giết Mok Dan là Kang To. Và anh quyết sẽ trả thù Kang To. Lúc
đó Shunji chỉ như đang chống đỡ trước sự thật mình đã giết người mình yêu
nhất.
Shunji cho rằng vì Kang To mà Mok Dan chết. Nếu Shunji
giết Kang To rồi thì sẽ ra sao? Mình nghĩ anh ta vẫn sẽ đau đớn và lúc đó thì
vết thương như toác miệng, sẽ trở nên sâu hoắm và chảy tràn vì khi ấy sẽ còn ai
để Shunji mang ra chống đỡ nữa đây. Khi mà cùng lúc giết cả người yêu lẫn bạn
thân?
Thích một cảnh
trong phim khi Lee Kang To hẹn hò bí mật Oh Mok Dan nhưng lại phải tỏ ra yêu đơn
phương trước cấp trên. Shunji tấn công và dằn vặt Mok Dan trước mặt Kang To để
khiến anh chàng đau lòng. Khi ấy, Kang To đi phía sau Shunji, khi lướt qua Mok
Dan, anhnắm tay người yêu nhẹ nhè để động viên. Một cử chỉ nhỏ thôi, nhưng giàu
tình cảm
♥ Cảnh Shunji lúc xem những bức ảnh cưới của Lee Kang To
và Oh Mok Dan khiến mình rất xúc động. Thậm chí là còn hơn cả khi Oh Mok Dan
chết (vì cứ hi vọng em ấy sẽ sống, haiz). Mình khi ấy rất muốn thấu hiểu nỗi đau
của Shunji.
Đó là nỗi đau khi thấy người mình yêu cười hạnh phúc,
hạnh phúc nhất từ trước đến giờ trong tay người bạn thân và cũng là kẻ thù lớn
nhất của mình. Nhưng rốt cục chính Shunji lại khiến nụ cười ấy vụt
tắt.
Thử nghĩ xem, chỉ trong một giây phút trước bạn nhìn thấy
người mình yêu nhất đời cười rạng rỡ? Nhưng chỉ trong một giây ngắn ngủi sau đó
người ấy rời xa bạn mãi mãi, biến mất khỏi thế giới này, bạn sẽ cảm thấy thế
nào? Nhất là khi bạn là người đẩy họ ra khỏi tầm với của mình, mãi
mãi?
Có lẽ nỗi đau của Shunji nằm ở chuyện: “Sao lại cứ phải ép
một người đang hạnh phúc phải tiến về phía mình?”. Dù Shunji không nói nhưng
mình nghĩ anh ta đã nghĩ thế. Sự hối hận muộn màng.
♥ Cái chết của Shunji thực sự là cách giải thoát trong
tình huống không lối thoát (ít ra là với người trong cuộc). Đó là cảm giác khi
tất cả mọi người cứ lần lượt bước ra cuộc đời mình, từng người, từng người một.
Cảm giác không còn ai có thể níu kéo được nữa. Cảm giác nếu có ai đó đẩy đi đâu,
người đó sẵn sàng lăn đến đấy, mất hết lý trí sống và lý tưởng sống.
Đó thực sự là một sự đáng tiếc cho Shunji. Dĩ nhiên là
chàng ta chết do biên kịch… ép :D. Nhưng thực sự nếu rơi vào hiểm cảnh của
Shunji thì người ta cũng dễ bị cùng quẫn đến vậy.
Và cái chết của Shunji không chỉ là sự trả giá cho tội
ác, giải thoát cho chính anh ta mà còn làm đậm hơn hình ảnh của Gaksital. Bởi cả
hai người Shunji lẫn Lee Kang To đều là nạn nhân mà thôi.
Cả hai đều mất hết người thân, gia đình. Cả hai đều bị
đẩy vào hiểm cảnh. Nhưng Shunji mất hết lý trí sống, lý tưởng sống không còn do
những việc mà Shunji làm vốn không nhân nghĩa. Chính anh cũng thừa biết điều đó.
Anh cũng muốn chấm dứt điều đó. Cũng muốn làm lại cuộc đời nhưng cái chết của Oh
Mok Dan đã đặt dấu chấm kết cho mơ ước đó. Bị bơ vơ trong một gia đình quân
phiệt, sống thiếu tình thương của bố, Shunji thực sự cần một bàn tay chìa ra với
mình. Esther ngày bé đã chìa tay ra với anh và Shunji cũng muốn Oh Mok Dan chìa
tay với mình, nhất là khi anh biết mình và Lee Kang To không chung đường. Nhưng
rồi anh bị bỏ lại, ở giữa ngã ba đường, bế tắc và… ĐOÀNG!
Trong phim hai
bạn này đánh nhau tưởng chết, cơ mà cảnh hậu trường rất xí xớn
Kang To cũng bị đẩy vào hiểm cảnh, mất sạch mọi thứ.
Nhưng anh còn niềm tin, của đồng đội, của nhân dân, còn cần phải đòi lại độc
lập, còn phải diệt trừ cái ác… Điều đó giống như việc có những bàn tay níu lấy
Kang To và kéo anh lên khỏi bờ vực thẳm. Và chính điều đó đã khiến Kang To thoát
ra, để sống tiếp trong lòng nhân dân và làm người anh hùng của họ.
Đạo diễn lẫn biên kịch chẳng nói gì nhiều về Kang To sau
cái chết của Oh Mok Dan và Shunji. Chỉ biết anh vẫn đi trong nhân dân, làm đúng
theo tôn chỉ “cái ác trước sau gì cũng bị trừng phạt”.
Hình ảnh cuối cùng của phim rất ấn tượng khi Lee Kang To
đeo mặt nạ Gaksital đi giữa đội cảm tử và những người đeo mặt nạ cô dâu tiến về
trụ sở cảnh sát Jong Ro với vũ trang, súng ống, cờ và hô khẩu hiệu. Họ tiến lại
phía những cảnh sát đang cẩm súng theo đúng kiểu hình ảnh nếu lớp này ngã, lớp
sau sẽ xông lên. Nếu Gaksital này ngã thì sẽ có Gaksital khác tiếp
bước.
Một hình ảnh đẹp cho một cái kết mở…
Miệng bạn Lee Kang
To xấu nên đeo mặt nạ trông rất xấu, hahaha. Kiểu gì thì ta vẫn chả ưng nổi
=)))
♥ Mình có đôi dòng muốn viết về Rie và
Katsuyama
Ngay từ đầu mình đã biết Katsuyama yêu bạn Rie theo kiểu
hình bóng đi theo để bảo vệ cô chủ. Bởi nếu không yêu Rie thì Kat đã mách với
ông trùm để xử cô con gái nuôi can tội dám yêu Kang To. Ở tập cuối mình đã mong
Rie sẽ là người cứu lấy Shunji hoặc sẽ ra đi cùng Kat nhưng cuối cùng không hề
như thế.
Cảnh Rie gọi điện báo cho Shunji chuyện Hội trưởng chết
và bảo Shunji hãy tránh đi, anh chàng đã trả lời theo cách khiến người ta linh
cảm đó là những lời trăn trối của người sắp ra đi.
- Rie cứu Kang To một mạng.
- Shunji cứu Rie một mạng, không giết cô khi bố của anh
chết vì cô đã che giấu cho Kang To. Khi ấy Shunji đã khiến mình nghĩ có thể cứu
được, nếu có ai đó “chìa tay” với anh ấy và anh ta biết dừng lại.
- Rie xin Kang To không giết Shunji, coi như trả mạng.
Nhưng rồi Kang To vẫn tìm gặp Shunji để đòi mạng vì có hàng trăm mạng bị Shunji
cướp đi, một mạng Rie xin cho vẫn không đủ.
- Cuối cùng thì Shunji tự sát.
=>; một vòng luẩn quẩn được tạo thành. Nghe có vẻ rời
rạc nhưng thực sự nó lại có sự liên quan mật thiết.
Mình cũng mong Rie đi cùng Kat đi trốn. Nhưng cô ấy lại chọn ra đi một mình. Nghe có vẻ không hạnh phúc cho lắm nhưng thực ra lại rất thực tế. Tuy Katsuyama cam tâm tình nguyện làm cái bóng cả đời che chở cho Rie nhưng cô tỉnh táo nói rằng: “Cả đời này ở bên cạnh một người không hề yêu anh là bất hạnh đấy!”. Đúng là thế!
Rie tưởng như
sung sướng nhưng lại là kẻ khổ đau, trong các tập thì thích Rie trong tập cuối
nhất!!!
Mình cũng mong Rie đi cùng Kat đi trốn. Nhưng cô ấy lại chọn ra đi một mình. Nghe có vẻ không hạnh phúc cho lắm nhưng thực ra lại rất thực tế. Tuy Katsuyama cam tâm tình nguyện làm cái bóng cả đời che chở cho Rie nhưng cô tỉnh táo nói rằng: “Cả đời này ở bên cạnh một người không hề yêu anh là bất hạnh đấy!”. Đúng là thế!
Gần 20 năm bị chà đạp, Rie thực sự cần thoát ra khỏi bóng
của kẻ khác để sống cuộc đời của mình. Cuộc sống tự do của mình, hơn là lại tiếp
tục được chăm sóc trong vòng tay của một người khác mà mình không muốn thuộc
về.
Cô từng là cái bóng của quyền lực nên biết nỗi bất hạnh
của cái bóng hơn bất kì ai hết. Cô không muốn Katsuyama trở thành cái bóng không
được yêu thương của mình.
Cũng như không muốn trở thành cái bóng của Kang To vì cô
biết rằng không có chỗ cho mình.
Cô cũng không muốn Shunji trở thành cái bóng nếu cứ lao
đầu vào mối tình với Oh Mok Dan.
Phải ngẫm rất lâu mới thấy câu : “Cả đời này ở bên
cạnh một người không hề yêu anh là bất hạnh đấy!” có lý đến cỡ
nào!
Cách Rie chào Katsuyama bằng cách nói tên thật của mình là “Chae Hong Joo” và anh đáp lại bằng câu: “Tôi sẽ mãi mãi khắc ghi tên của Tiểu thư” với một cái mím môi nhẫn nhịn, cam chịu như cách bao lâu nay anh vẫn im lặng khiến mình hơi tiếc cho anh ấy quá. Tiếc là vì Rie không để cho anh ấy cơ hội được yêu cô ấy, vì đã không mở cửa trái tim như với Kang To dù Kat cũng đã cứu mạng và chăm sóc cô ấy suốt một thời gian dài.


Anh Katsuyama ứ
được yêu, buôn thế =((
Cách Rie chào Katsuyama bằng cách nói tên thật của mình là “Chae Hong Joo” và anh đáp lại bằng câu: “Tôi sẽ mãi mãi khắc ghi tên của Tiểu thư” với một cái mím môi nhẫn nhịn, cam chịu như cách bao lâu nay anh vẫn im lặng khiến mình hơi tiếc cho anh ấy quá. Tiếc là vì Rie không để cho anh ấy cơ hội được yêu cô ấy, vì đã không mở cửa trái tim như với Kang To dù Kat cũng đã cứu mạng và chăm sóc cô ấy suốt một thời gian dài.
Nhưng rõ ràng việc trái tim của đối phương mở hay đóng
không phải lúc nào phụ thuộc vào sự chân thành. Có lẽ Rie đã ở bên Kat quá lâu
để biết có cho anh thêm cơ hội thì cô cũng không thể hạnh phúc. Hoặc giả là cô
đã quá đau lòng sau những biến cố với Kang To khiến trái tim chưa sẵn sàng đón
nhận một ai khác.
Lời tạm biệt giữa Rie và Kat tuy chóng vánh nhưng thực sự
khiến mình cảm thấy xao động. Nó khiến mình cảm thấy trong sáng và tiếc nuối,
như cách người ta thấy một mối tình chưa kịp nở đã tàn nên có chút bồi hồi. Nếu
Shunji cố tình bắt Oh Mok Dan ở bên mình thì Kat cam chịu để Rie đi. Tuy cả hai
đều không có người mình yêu nhưng rõ ràng Kat sẽ nhẹ nhàng hơn khi có thể nghĩ
rằng: Cô ấy vẫn còn sống, ở
một nơi nào đó. Có thể đang hạnh phúc!
Và đó có thể là niềm an ủi để con người ta tiếp tục bước
tiếp, hơn là biết rằng người ấy đã chết. Đó thực sự là một cực hình.
Không hẳn vì Katsuyama đang là hình tượng mượn tạm cho
bạn Nhật Minh trong tiểu thuyết mới của mình mà mình chú ý đến nhân vật này. Nói
chung là mình cũng có tí cảm tình với anh này. Dù vai diễn của anh này hầu như
ít đất diễn =.=. Vẻ hờ hững của Kat khiến mình có cảm giác đồng cảm và muốn hiểu
thêm về nhân vật này =.=.
Khép lại hành trình 28 tập của “Bridal Mask”, mình thực
sự cảm nhận sâu sắc hơn về chiến tranh. Rùng mình trước những đợt càn quét dã
man mà chắc chắn đã từng xảy ra trong lịch sử, của cả Việt Nam hay trên thế
giới. Đặt giả thiết nếu mình là một nhân vật trong phim, thực sự mình không biết
sẽ phải làm sao nữa. Mình sợ phải vào vai những người trong bọn họ, dù có là
Gaksital đi chăng nữa. Bởi họ đều chỉ là nạn nhân của chiến tranh. Họ không được
chọn lựa việc CÓ tạo ra chiến tranh hay KHÔNG?
Họ toàn bị đặt vào sự đã rồi. Họ phải chấp nhận chiến đấu
để được hòa bình. Chiến tranh chẳng hề là điều gì đó vẻ vang, chói lọi. Mình
thích câu nói của Gaksital: “Chiến tranh chỉ là những thi thể mà thôi”. Nếu gạt
bỏ các khía cạnh kinh tế, lợi ích cá nhân mà nhìn chiến tranh dưới góc độ của
Gaksital, liệu rằng thế giới này có còn muốn chiến tranh nữa??? Liệu người ta có
còn ngần ngừ giữa CÓ với chiến tranh hay nhất quyết nói từ KHÔNG???
Chiến tranh luôn núp bóng dưới nhiều chiêu bài, nhiều lý
lẽ của kẻ gây hấn. Nhưng có lẽ người ta tạm quên mất rằng (hoặc đã cố ý lờ đi)
chuyện: “Mọi tội lỗi đều sẽ bị trừng phạt, dù là sớm hay muộn…”. Chỉ cần là tội
lỗi thôi, thì sẽ bị trừng phạt, dù tội lỗi đó do ai gây ra, cho dù tội lỗi đó có
đội bao nhiêu lớp phù hoa, mỹ miều. Trừng phạt là điều tất yếu, chỉ là sớm hay
muộn mà thôi…
Chú rể Lee Kang To
với hạnh phúc ngắn ngủi

Có thể trái tim
Lee Kang To đã chết khi Mok Dan bị bắn và Shunji tự sát
Nên chỉ còn lại
Gaksital, một Gaksital đi giữa lòng nhân dân...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét