
Nhiều người vẫn bảo “World Withins” chầm chậm, nhàm chán chứ mình thì rất thích cách kể chuyện của bộ phim này. Lúc xem “It’s okay That’s love” cũng có những cảm xúc khó cắt nghĩa và cảm thấy thú vị như “World Withins”, sự hấp dẫn từ kịch bản, có những lúc tưng tửng nhưng cũng rất sâu sắc từ biên kịch. Nói chung là thấy dấu ấn cá nhân rất rõ.
Đọc bài của một bạn trên diễn đàn phim thì được biết nhiều phim của Noh Hee Kyung thuộc dạng khó xem, bạn í viết: “Noh Hee Kyung không viết cho số đông mà chỉ viết cho người xem. Một biên kịch dám can đảm dở bỏ lớp trang điểm phổ biến, đi mặt mộc ra đường với cái đầu ngẩng cao, mặc kệ người ta xầm xì. Nhìn vào phim Hàn năm nay thôi, còn mấy biên kịch có can đảm ngó lơ bản ratings như thế nữa?”
Dạo này phim của Noh Hee Kyung có vẻ (lại) dễ xem, cảnh quay đẹp, thêm điểm cộng về khoản diễn viên long lanh nữa. Sau khi nối được mối quan hệ giữa “It’s okay That’s love” và “World Withins”, tự nhiên mình lại cảm thấy “That Winter, The Wind Blows” như con nuôi của Noh Hee Kyung vậy. Haiz!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét