
Sau 5 ngày, cuối cùng cũng biết điều mình đang theo đuổi
là gì… Mọi thứ đã bớt mông lung hơn nhưng vẫn còn nhiều trắc trở. Cà phê sóng
sánh, nhạc audiophile nhẹ vút nhưng cảm giác vẫn chưa là nhẹ tênh…
Thiếu một cơn mưa để thác lũ cảm hứng tràn về…
[In the Enchanted Garden]
Bắt nguồn từ một cơn mưa trong những ngày mưa bão, từ
tiếng nhạc ám ảnh của chú Kevin Kern, về nỗi lo về chính tương lai mình, cuối
cùng đã gần xong dàn ý chính cho tiểu thuyết về "In the Enchanted Garden". Mỗi
ngày mở mắt dậy, đều nghĩ đến viết truyện. Mỗi lúc làm bất cứ điều gì cũng đều
nghĩ đến các nhân vật và tình tiết.
Có những lúc thăng hoa cảm xúc đến không tưởng, cảm thấy
như thế giới này chỉ còn có mỗi mình và nhân vật của mình. Là những khi chính
mình cũng say mê chính nhân vật mình như một chàng trai, như một cô gái ở ngoài
đời thực.
Có những lúc cảm thấy tự bất ngờ với chính mình vì không
hiểu sao lại có thể tạo được những nút thắt tâm đắc đến vậy.
Bắt đầu chỉ từ những ý tưởng mông lung, từ những vơ vẩn
về một nụ hôn trong quán cà phê, cảm hứng được chuyến đi về từ Sóc Sơn tiếp tục
nuôi dưỡng để hình thành ý định sẽ viết tiểu thuyết thôi. Chỉ từ một chi tiết,
câu chuyện cứ dần mở ra, mở ra trong cả hồi hộp lẫn lo lắng.
Chau chuốt cho chương 1 dần hoàn thiện cũng là khi những
mảnh ghép dần mở. Khi viết được quá nửa chương 1 trong ngày đầu tiên 6/8, thực
sự đã rất lo lắng vì chính bản thân mình còn chưa hiểu bản thân nhân vật của
mình, chưa biết viết gì trong một cuốn sách dự kiến khoảng 200 trang. Mọi thứ
mông lung đến bất an.
Dần dần, từng chút một, từng ngày một, mỗi sáng mở máy
tính đều quyết tâm mở Word lên, suy nghĩ và chỉ để tâm vào cuốn sách. Thế là
từng nhân vật xuất hiện, kí ức thơ ấu xuất hiện, vội vàng viết dàn ý, viết sườn
cuốn sách theo cao trào nút thắt, phát triển nhân vật theo độ tuổi như lời
khuyên từ một vài trang dành cho writer nước ngoài. Rồi từng nhân vật dần hiện
ra, có yêu thương, có căm ghét...
Giờ vẫn đang mải miết theo hành trình dẫn lối cho những
chàng trai, những cô gái của mình nhưng đã thấy con đường ở phía cuối, biết điểm
đến, biết đến tận cùng. Với một con đường đã có điểm dừng chân cuối cùng, mọi
việc hẳn sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều...
Thật kì diệu chỉ có 5 ngày :). Chắc chắn là để có kì tích
này cũng là nhờ nhiều sự giúp sức từ những người mà họ đang trở thành một phần
trong thế giới của mình :).
Vẫn luôn mơ tưởng về việc sẽ viết tiểu thuyết nhưng luôn
đặt "tiểu thuyết" bên cạnh cụm từ "trong tương lai", "một lúc nào đó", thực sự
mình đã không biết bắt đầu từ đâu. Như một chuyện tình, như một nụ hôn. Vừa sợ
vội vã không đủ chín, vừa sợ quá sức không thể đa mang.
Nhưng giờ, đã biết phải bắt đầu từ đâu, nên sẽ cố gắng...
để đến được cuối con đường :)
Giờ, đang dần có câu trả lời cho bản thân về chính cuộc
đời mình. Biết mình không sai, nên giờ là lúc phải chứng minh bài toán số phận
từ đáp án được hé nửa vời từ (những) ai đó :).
0 nhận xét:
Đăng nhận xét