Trong siêu thị, mặc dù đứa con nhỏ đang la lối ầm ỹ khi
phải ngồi trong chiếc xe đẩy hàng, nhưng người mẹ trẻ vẫn không hề nao
núng.
“Có lẽ con nên thôi khóc lóc đi” – Bà mẹ nói, bình tĩnh
như thể đang ru con ngủ chứ không phải là đang bước đi giữa chỗ đông người -
“Không ăn thua gì đâu. Con còn mắc kẹt với mẹ ít nhất là 18 năm cơ”.
Thực tế, em bé đó có thể không biết là mình may mắn đến
thế nào khi được “mắc kẹt” với mẹ mình ít nhất trong 18 năm. Bởi cho dù em bé có
cáu kỉnh, có ốm mệt, có gặp chuyện bực mình, chắc chắn người mẹ vẫn ở đó. Người
mẹ cũng “mắc kẹt” với em.

Và, sự thật là, hầu hết các mối quan hệ thực sự quan
trọng đều được xây dựng dựa trên sức mạnh của sự “mắc kẹt” đó. Mà không phải ai
cũng có được ai đó mà mình có thể tin tưởng được rằng sẽ luôn “mắc kẹt” với mình
trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Một giảng viên đại học đã đưa ra câu hỏi mẹo cho các sinh
viên của mình: “Cái gì có bốn chân nhưng không bỏ đi?”. Khi giảng viên hỏi câu
đó, bà hy vọng rằng sinh viên sẽ nghĩ sáng tạo, và ít nhất cũng đưa ra được một
đáp án – là cái bàn.
Tuy nhiên, một nữ sinh viên bất ngờ lẩm bẩm – đủ to khiến
người khác nghe thấy: “Có bốn chân thì là hai bạn trai cũ của em… nhưng họ đều
bỏ đi cả”.
Đúng vậy, con người ta có thể rời bỏ một mối quan hệ vì
bất kỳ lý do gì. Và đôi khi, chúng ta cũng nên bỏ một số mối quan hệ lại phía
sau. Không phải mọi tình bạn hoặc tình yêu đều có một tương lai lành
mạnh.
Đôi khi, chúng ta mang theo quá nhiều những vấn đề và
hành vi có tính hủy hoại, khiến một mối quan hệ tốt không có cơ hội sống sót lâu
dài.
Đôi khi, một sự thái quá nào đó khiến cho việc giữ gìn
một mối quan hệ là bất khả thi. Đôi khi, việc từ bỏ lại là cần thiết.

Nhưng cũng có những thời điểm cần bạn bám chặt lấy như
“mắc kẹt”. Có một điểm chung của tất cả các mối quan hệ bền vững: đó là những
mối quan hệ đó đều được tạo ra bởi những con người có rất nhiều cơ hội để bỏ
cuộc, để bỏ đi hoặc đi tiếp, nhưng họ vẫn cứ giữ chặt lấy.
Có thể là vì họ biết rằng những người mà họ yêu thương
không phải lúc nào cũng “đáng yêu”, hoặc không phải lúc nào cũng dễ sống cùng,
nhưng họ thấy như thế cũng không sao. Họ muốn có một mối quan hệ có ý nghĩa,
quan trọng và lâu bền, và kiểu quan hệ như thế phải được nuôi dưỡng bằng sự kiên
nhẫn và thấu hiểu.
Tác giả John Gray đôi khi kể câu chuyện về một cô gái
trẻ, khi người em trai chuẩn bị đến chơi thì cô đã nhờ em trai mua hộ mình mấy
viên thuốc giảm đau. Cậu em trai quên mất, cho nên, sau đó, khi một người bạn
thân tới thăm, cô đang bị đau và rất cáu kỉnh – hơi điên rồ một chút
nữa.
Anh bạn thân bỗng dưng phải gánh cơn giận dữ của cô bạn,
anh ta cảm thấy như mình bị tấn công một cách vô lý và cũng bùng nổ để tự vệ. Họ
nói với nhau những lời cay nghiệt và anh bạn bỏ ra cửa, định đi về.

Bỗng nhiên, cô gái nói: “Dừng lại, cậu đừng đi. Đây là
lúc mình cần đến cậu nhất! Mình đang bị đau. Từ hôm qua đến giờ mình chưa hề
ngủ. Cậu hãy nghe mình. Cậu đang giống như một người bạn tùy theo thời tiết. Nếu
mình ngọt ngào, thì cậu thấy ổn. Còn nếu mình khó chịu, thì cậu bỏ
về!”.
Và vừa rơi nước mắt, cô gái vừa nói: “Mình đang rất mệt
mỏi, và cũng rất đau lòng. Mình có cảm giác như mình chẳng có gì để cho cậu cả,
và thực sự là thế. Nhưng cậu hãy ôm mình đi. Và đừng nói gì… chỉ cần ôm mình
thôi”.
Anh bạn ôm lấy cô và cả hai đều không nói gì – cho đến
khi cô cảm ơn anh vì đã có mặt ở đó.

Tôi nghĩ rằng trong cuộc sống, mỗi mối quan hệ có rất
nhiều lúc bị thử thách. Và tôi cũng nghĩ rằng mỗi lần một mối quan hệ vượt qua
được một chặng đường gồ ghề và sống sót qua một kiểu khó khăn nào đó, mỗi lần mà
những con người trong mối quan hệ đó quyết định rằng việc họ ở bên nhau là đủ
quan trọng để cố gắng sửa lại những gì đang không đúng, thì mối quan hệ đó sẽ
thay đổi.
Có thể không nhiều, nhưng vẫn là một chút. Và dần dần,
từng chút một, thì những mối quan hệ như thế, những sự gắn bó và “mắc kẹt” như
thế, sẽ trở thành một thứ đẹp đẽ, một viên ngọc vô cùng giá trị.
Và là một thứ đủ xứng đáng để bạn “mắc kẹt” cùng với
nó.
Thục Hân
(dịch)
Theo Hoa Học Trò
965
0 nhận xét:
Đăng nhận xét